Kinh nghiệm đi sinh ở Mekong của Lê

Nếu các bạn sức khỏe tốt, không có gì bất thường, không có tiền sử gì, Lê vẫn khuyên các bạn nên chọn sinh Mekong. Nếu chọn sinh Từ Dũ thì đông lắm, khả năng nằm hành lang hoặc cấp cứu vẫn phải chờ hoặc nằm hành lang chờ là rất cao. Vì sao LÊ nói vậy, vì em gái Lê chọn sinh Từ Dũ, rớt con ra ngoài bác sĩ còn chưa tới  ( chọn sinh dịch vụ đó nhé), người nhà phải tá hỏa đi tìm bác sĩ họ mới tới ( có lẽ Từ Dũ quá đông nên luôn quá tải)

Bạn của Lê kể con nó tim thai yếu, mà vẫn phải nằm hành lang chờ mổ, trong khi đo tim thai bé đã yếu quá rồi, nên nó cũng dặn nếu có sinh thì chọn bệnh viện khác.

 

Lê sinh Mekong và câu chuyện nó thế này.

Vào tháng cuối thai kì từ tuần 35 trở đi, bác sĩ bảo với Lê là cứ 1 tuần phải đến bệnh viện 1 lần để theo dõi và đo tim thai. Bác sĩ khám cho Lê là bác Thu Hải ( chỉ bác này theo dõi thăm khám cho Lê suốt thai kì, bác sĩ các bạn có thể chỉ định, bệnh viện có 1 danh sách bác sĩ, các bạn muốn chọn ai cũng được). Đêm ngày 2/9 tầm 12h đêm Lê phát hiện mình vỡ ối, Lê cứ tưởng mình tè dầm cơ, định ngủ tiếp nhưng mà càng phát hiện nước chảy càng nhiều thì kiểm tra thấy màu hồng mới biết vỡ ối.

Lê tính đi ngủ tiếp sáng hôm sau hẵn đến bệnh viện ( vì đọc trên mạng người ta bảo từ lúc có dấu hiệu chuyển dạ đến lúc sinh xa xôi lắm, thậm chí người ta khuyên nên đi tắm rửa, từ tốn chuẩn bị rồi hẵn đến bệnh viện, may mà Lê không làm theo chứ làm theo là cả mẹ lẫn con lên đường ra đảo rồi, hoặc thăng lên làm thượng thần rồi). Lê call cho mẹ của LÊ, mẹ khuyên nên đến bệnh viện liền đi, vì do Lê sinh trước ngày dự sinh 12 ngày nên mẹ dưới quê chưa sắp xếp lên chăm sóc, Lê gọi cho ông xã cũng khuyên đi bệnh viện liền đi, sau đó LÊ gọi cho bác sỹ Thu Hải, bác ấy cũng bảo nhập viện gấp, bác ấy lên kiểm tra ngay ( tội nghiệp bác, gọi bác lúc 1h sáng bác ấy cũng trực đt 24/24)

Lê do lần đầu chưa kinh nghiệm sinh, nên cũng không mang gì, hồ sơ khám bệnh cũng không mang theo, tiền mang theo có 1 xíu 1-2 triệu à vì lỡ quên, cũng không mang đồ sinh của baby luôn, nói chung là tay không đánh giặc (mà thật ra sau này Lê mới biết cũng không cần mang làm gì cho cồng kềnh, bệnh viện cấp hết tất cả mọi thứ cần thiết rồi, đồ cho mẹ, đồ cho bé, khăn cho bé, dụng cụ vệ sinh cho bé lẫn mẹ, thậm chí Mekong còn có nôi riêng cho bé nữa kìa, nếu thiếu thì các bạn xuống tiệm bán đồ của bệnh viện có bán mọi thứ, giá rất rẻ và chất lượng.)

Lê bước ra cửa khoảng 1h sáng, em gái LÊ bảo để nó đưa đi bệnh viện, Lê bảo không cần đâu, Lê tự đi được ( không hiểu tại sao mình làm vậy , ^^), ông xã Lê đi công tác chưa về kịp, nhưng lúc biết Lê trở dạ thì cũng đã đặt chuyến bay trong đêm đó bay gấp vào. Lê vào bệnh viện thì mợ Lê đang ngồi đợi sẵn ở đó rồi vì mẹ chồng gọi mợ "hộ giá" dùm mẹ vì mẹ ở xa ko vào kịp.

Làm hồ sơ, thủ tục tầm 5 phút Lê được đưa thằng vào phòng chờ sinh luôn vì do Lê vỡ ối, cần được tiêm chống nhiễm trùng ối, nên cách ly người nhà, người nhà không được vào thăm hay làm gì cả, chỉ biết đi đóng tạm ứng và về phòng bệnh nhân đợi (Đóng tạm ứng 2 triệu, Lê chọn sinh dịch vụ, phòng 2 người, mỗi người 750k/ngày, phòng 1 người full không còn trống nữa, phòng 1 người thì 1tr2 hay 1tr4 gì đó)

Vào phòng chờ sinh, Lê thấy có vài chị cũng đang đo theo dõi tiêm thai hoặc chờ sinh. Nhưng mà khác các quang cảnh bệnh viện đông nghịt la liệt thì phòng chờ sinh của Lê có 1 phòng khách rất nhiều giường, chỗ đó là phòng chờ, có máy đo tim thai cho các mẹ theo dõi. Lê nhìn thấy các chị ấy mới nở 1-2 phân, chưa có dấu hiệu sinh và đau, mặt các chị tỉnh quen ngồi trên giường chờ nở thêm, nhưng chừng nào mới nở thì không biết. Gần phòng chờ là các phòng sinh, mỗi phòng được ngăn hoàn toàn nên không có vụ chị này đẻ chị kia thấy như các bệnh viện khác mà LÊ nghe đẻ lại, hoàn toàn 1 người sinh là có 1 ê kíp riêng hết.

Lê rất ấn tượng là y tá Mekong cực kì nhẹ nhàng và tình cảm, Lê được đưa đi kiểm tra thấy mới nở 1 phân, rồi sau đó được thay đồ sinh, tiêm mũi chống nhiễm trùng sau đó ra phòng chờ chung ngồi đo tim thai hoặc chờ nở thêm phân. Khi Lê nở được 1,5 phân thì đau khủng khiếp, đau đến mức người run rẩy đổ mồ hôi hộ, y tá thấy Lê mặt mũi tái mét thì tới ân cần bảo: em ráng thêm tí nữa, đợi nở 2 phân chị tiêm cho mũi sinh không đau, thường 3 phân mới được tiêm, nhưng thấy em đau vầy thì 2 phân vẫn tiêm được. Khoảng vài phút sau thì nở 2 phân, y tá gọi Lê đến ký vào văn bản chấp nhận tiêm đốt cột sống để sinh không đau, LÊ đau tới mức cầm không được cây bút , rớt lên rớt xuống ( à Lê không bị đau bụng, Lê chỉ đau lưng thôi, không hề 1 cảm giác đau bụng nào hết, nó đau theo từng cơn, ban đầu 10-15 phút mới đau, sau 2-3 phút lại có 1 cơn đau ập đến)

Sau khi ký xong Lê được y tá dìu vào phòng sinh, được đội ngũ y tá đến gây tê tủy sống, lúc đó Lê tê liệt muốn ngất đi vì các cơn đau ập đến, cứ mong gây tê nhanh nhanh để hết đau. Cảm giác gây tê cột sống vui lắm, cây kim vừa chạm vào lưng 1 cái Lê nảy mình lên vì đau ( nhưng mà đau này chả thấm thì so với đau đẻ nên vẫn sướng chán :D )

Tiêm xong y tá bảo ráng đợi 15 -30 phút sẽ hết đau, LÊ có cảm giác nước bơm vảo tủy sống mát rượi, nhưng mà Lê vẫn còn đau lắm, cả người cắn chặt răng quằn lên giường theo những cơn co thắt tử cung, mồ hôi túa ra liên lục, Lê đau tới mức cứ tưởng rằng mình ko thể chịu được nữa và gần như muốn ngất đi, nhưng tầm 20 phút thì cơn đau hoàn toàn biến mất. Lê cảm nhận được tử cung co thắt liên tục và nhiều hơn nhưng chẳng có cơn đau nào. Sau đó cứ tầm 15-30 phút y tá lại vào kiểm tra độ mở của tử cung. Y tá bảo Lê mở tử cung nhanh, các chị kia vào trước Lê  cả ngày nhưng vẫn dậm chân 2 phân, còn Lê vào lúc 2h sáng mà tới 5h sáng đã mở được 9 phân rồi, trong thời gian chờ Lê lim dim ngủ ( đi đẻ mà ngủ nghe buồn cười, nhưng vì không đau đớn gì nên thi nhau ngủ thôi, gây tê tủy sống vẫn cảm giác ai động vào mình nhé, nhưng không đau gì thôi ) . Tới 5h30 các ê kíp y tá và bác sĩ Thu Hải vào lay Lê dậy để....đẻ. 

Trước khi sinh, bác sĩ hỏi muốn ôm em bé vào lòng luôn hay là đội ngũ y tá vệ sinh em bé rồi mang đi ủ ấm. Lê vệ sinh em bé và mang đi ủ ấm đi. 

Bác sĩ kêu rặn đi, LÊ không biết rặn là gì vì có cảm giác gì đâu, cứ hít sâu rồi gồng bụng, ráng gồng vậy thôi chứ cũng ko biết có phải là đẻ không, cảm giác buồn cười lắm, bác sĩ hô cái, Lê gồng 1 cái, sau đó có 1 y tá nhấn tay lên bụng Lê vừa hô vừa đẩy. Vài lần thì bác sĩ bảo thôi, Lê ngẫm: thôi là sao nhỉ???? Hóa ra em bé ra rồi. Lê đẻ mà không biết mình đẻ lúc nào, cũng không thấy đau đớn gì, thậm chí Lê bị bác sĩ cắt tầng sinh môn mà cũng không hề biết. Sinh xong bác sĩ khâu tầng sinh môn và tắm em bé, ủ ấm và cho Lê ngắm 1 tí rồi mang đi vào phòng khác. Lê nhìn em bé mà thấy sinh vật lạ lẫm nào thế kia, đỏ hỏn và cảm giác lạ lùng lắm.  Lúc đó đã là 7h30 sáng và Lê sinh em bé lúc 7h15  nặng 3kg1.

( Lê có coi tử vi cho bé nhà Lê, thật sự bé nhà Lê sẽ có 1 tương lai rất sáng, đặc biệt và học vấn chỉ là đường tình cảm sẽ lắm gian nan, nói đoạn này cho vui thôi ha, vì làm cha mẹ ai cũng tò mò tương lai con mình mà ^^)

 

 

Bác sĩ Thu Hải khâu xong bảo làm tốt lắm, đường khâu đẹp. vết thương lành sẽ đẹp chứ không rách lởm chởm đâu, rồi đội ngũ vệ sinh vào dọn dẹp, lau chùi rồi chuẩn bị đưa Lê ra khỏi phòng sinh. Lúc đó Lê đột ngột ói, Lê ói từ lúc đó đến ngày hôm sau vì Lê phản ứng với thuốc tiêm không đau. Lúc ra khỏi phòng sinh người ta đặt con nằm cạnh Lê mà Lê còn không bế được vì ói suốt, ngày hôm sau mới đỡ đi.

Về phòng riêng, thì đội ngũ y tá xếp Lê lên giường thì thấy ông xã đã bay từ Hà Nội về HCM rồi, đang ở phòng chờ LÊ, mọi vật dụng y tế chăm sóc mẹ và bé đều được bệnh viện cấp sẵn, khăn quấn em bé bệnh viện cũng cấp. Lê cho em bé bú, vì mới sinh nên sữa sẽ không nhiều, nhưng chỉ cần em bé mút trực tiếp là sữa sẽ tiết ra, nhưng dùng tay vắt thì cũng ko thể nào ra được 1 giọt nữa, lạ lùng vậy đó. LÊ cứ tưởng mình không có sữa, hóa ra sữa LÊ vừa đủ thôi, nên chỉ cần cho bé bú là có sữa, chứ cố gắng vắt thì vô ít, không ra giọt nào.

Người ta nói đau đẻ là hiệp 1, sau đẻ sẽ đau hiệp 2. Đúng như vậy, do sinh còn sản dịch nên tử cung sẽ co thắt rất mạnh để tống sản dịch ra, nên trong ngày hôm đó thỉnh thoảng LÊ đau đến hoa cả mắt, đau 1 kiểu như đau bụng kinh nhưng mà cấp độ gấp 3 lần, may phước chỉ đau 2-3 cơn trong ngày hôm đó rồi thôi.

Lê cảm nhận được tình mẫu tử không phải qua chuyện sinh em bé mà là từ giây phút Lê cho bé bú, sợi dây kết nối tình mẫu tử vô cùng mãnh liệt, lúc cho con bú Lê cảm giác vô cùng thiêng liêng và xúc động, dường như muốn khóc vì giây phút đó. Nên nếu được, các mẹ hãy cho con bú trực tiếp, đừng lạm dụng việc hút sữa nhé, để cảm nhận trọng vẹn từng giây phút mẫu tử với nhau.

Trong 2 ngày nằm viện, y tá thường xuyên vào thay băng vết thương, vệ sinh cho mẹ, tắm bé rất chu đáo, nhỏ nhẹ và ân cần, còn khen vết thương lành mau quá làm sản phụ như mình đây thấy ấm lòng. Họ không cần tiền chúng ta bonus đâu, vì ngoài bệnh viện dán bảng không cho tiền nhân viên bệnh viện rồi.

Trong 8 tiếng đầu sinh, bác sĩ khuyến khích chúng ta phải đi toilet, vì quá trình sinh nở gây cảm giác tiểu tiện mất đi, và chúng ta không còn phản xạ đi toilet nữa, nếu không đi được bàng quang sẽ bị trương lên và nếu lâu quá nó nổ luôn, mà đúng như vậy, Lê được y tá nhắc nhở phải ráng đi toilet, mà mình ngồi toilet cả tiếng mà không tài nào điểu khiển được cơ thể. May phước 2 tiếng ngồi trong đó cũng đi được 1 tí tí thui. (nếu ko đi được các y tá sẽ thông tiểu bằng ống, mà thông bằng ống thì đau lắm, nên các bạn ráng đi chứ đừng để bị thông tiểu còn mệt hơn)

.............................

Kể chuyện ngoài Lề tí, Lê tiêm mũi không đau là 2,5 triệu/mũi. Cùng phòng Lê có chị sinh trước, bé nhà chị ấy sinh nặng 4kg, sinh thường. Dã man. Chị ấy hỏi Lê sinh đau không? vì chị ấy sinh đau lắm , đau tới mức không chịu nổi và bị rách tầng sinh môn ( chị ấy không chịu tiêm mũi gây tê), LÊ bảo sinh không đau, vì LÊ tiêm mũi gây tê cột sống. Sau 1 hôm thì chị ấy xuất viện vì chị ấy vào trước Lê.

Ngày hôm sau có 1 chị khác vào, tội nghiệp chị ấy, hình như chị ấy là vợ bé hay sao ấy, thấy chồng đưa vào viện đi đẻ xong thì biến mất dạng, chỉ có mẹ ruột đi theo và chăm con. Chị ấy nở 1 phân mà quằn quại 24 tiếng sau vẫn chưa nở phân nào thêm nữa, đau tới mức khóc cả đêm, vì chị ấy mới nở ít nên về phòng riêng chứ không vào phòng cách ly. Lê thấy mà nhói lòng, Lê quay sang bảo ông xã: may mà vợ sinh nhanh, chứ lâu như chị ấy chắc vợ chết. Chị ấy quằn quại 1 ngày 1 đêm không động thái gì nên bác sĩ chỉ định mổ. ( à bệnh viện này được yêu cầu mổ mà không cần đẻ nha, nhưng mổ thì sướng, sau mổ mới khổ, ai nói đẻ mổ không đau thì LÊ thấy đẻ thường sướng hơn nhiều)

Lê đẻ thường, nên sinh xong không còn bị đau vết thương gì cả, khỏe re bình thường, về nhà mọi thứ bình thường, 2 ngày ở bệnh viện LÊ đóng tổng cộng 10 triệu 5 trăm k. Lê sinh rất nhanh, rất gọn, rất thoải mái, chỉ bị đau 1-2 tiếng còn lại thì tuyệt vời.

Lê nghĩ Lê sinh nhanh 1 phần là trong suốt thai kì Lê vận động đi bộ 30-1 tiếng mỗi ngày, không dám lười, vì lười Lê sợ khó sinh, ai ngờ dễ sinh thật. Rồi trong quá trình mang thai Lê giữ gìn cơ thể khỏe mạnh, ăn uống khoa học, vận động thích hợp nên Lê đã có 1 chuyến vượt cạn vô cùng thành công rực rỡ.

ĐỌC BÀI TIẾP CỦA LÊ: KINH NGHIỆM ĂN UỐNG THẾ NÀO NHIỀU SỮA CỦA LÊ 

Hạt Điều nhà Lê |Lượt xem: 902