Câu hỏi các bạn hỏi mình nhiều nhất: "Làm thế nào mà bạn có thể xuất khẩu được hạt điều ra nước ngoài?"

Có thể nói đây là câu chuyện dài hơi nhất của mình, tầm mất 3 năm để làm được , và có lúc nghĩ thôi dẹp bà nó giấc mơ xuất khẩu, và xuất khẩu không hề đáng ngưỡng mộ như mình đã từng nghĩ. Đây có lẽ là giấc mơ có tiếng chứ không có miếng.

 



Sau này Lê sẽ kể câu chuyện của đời mình, ý lộn công ty mình dành cả tâm tư đặt trong đó.

Cách đây 3 năm, Công ty mình đã bán hạt điều đến ít nhất trên 150 nước trên thế giới bằng con đường xách tay hàng không và gửi bằng DHL hoặc Fedex (2 công ty vận chuyển hàng không lớn nhất thế giới). Khách hàng của mình đa phần là Việt Kiều về nước, hoặc gia đình có họ hàng ở nước ngoài, hoặc người nước ngoài khách du lịch đến Việt Nam.

Sản phẩm của bên mình nó chất lượng và hương vị tốt thế nào thì các bạn cũng biết rồi đó, rất được lòng người nước ngoài, và họ giới thiệu bạn bè không hề nhỏ (có thể tìm thấy những bài review của những người nói về sản phẩm của mình, mình cũng ngạc nhiên lắm. Nên việc mình nhận được order lẻ chục kg, 20kg đặt trực tiếp từ nước ngoài như Nhật, Mỹ, Pháp. Ý, Canada qua cổng thanh toán Paypal không hề lạ lùng gì, chuyện rất thường.

Nhưng đó không phải là điều mình mong muốn, vì khả năng chốt order gặp nhiều trở ngại , trong đó có việc tiền phí vận chuyển không hề rẻ rúng gì. Ví dụ mình vận chuyển 10kg đi Mỹ thì tiền phí vận chuyển nằm ở 150 đô la. Tính ra 10 đô la 1 kg, trong khi tiền hàng còn ít hơn tiền vận chuyển, nên nhiều khi khách hàng cân nhắc rất nhiều. Chỉ có những khách vô cùng thần tượng sản phẩm của mình, kiểu quá yêu thích mới bao nhiêu tiền cũng chơi. Nhưng mà lượng khách tiếc tiền lúc nào cũng đông hơn lượng khách không tiếc tiền, thật tế mà. Ở đâu cũng như vậy dù là đất nước giàu có đi chăng nữa.

Còn việc gửi hàng bán sỉ ở nước ngoài, gửi bằng hàng không để cho các Đại Lý bán sỉ còn nhiêu khê hơn, hàng đi hàng không cước rất trên trời, nên dù sản phẩm của mình rất có tiếng ở nước ngoài thì họ cũng không thể nào bán nổi, vì cộng thêm cước vào thì giá đã lên tới mây xanh rồi, không cạnh tranh được ở nước họ.  Ví dụ cước gửi thực phẩm đi Đài Loan thường dao động ở mức 150-180.000 vnd 1 kg. Cước vậy thì đại lý chỉ có cách ăn cháo, lãi lỗ gì tầm này nữa. 

Nhưng nếu những khách nhỏ lẻ, không sở hữu công ty hoặc không am hiểu thủ tục xuất nhập khẩu, thì không thể nào mua hàng chính ngạch được ( chính ngạch ở đây là hàng đi bằng tàu, số lượng từ 5-10 tấn trở lên, thủ tục thông quan phức tạp hơn), chưa kể họ không có vốn mua hàng số lượng lớn, hoặc không khả năng bán số lượng hàng cả 1 công.  Thỉnh thoảng vẫn có đại lý hỏi mua kiểu này, nhưng hàng có rất ngon thế nào, mà bán không lãi họ cũng bỏ cuộc, thật tế mà. Không gì thắc mắc hết.
 


Tới đây, mình vẫn duy trì công việc như vậy đợi chờ khách hàng có thể mua được 1 container hàng, để đi hàng chính ngạch. Nhưng khi nhận được những email, tin nhắn, cuộc gọi này rất nhiều, nhưng rất khó để chốt deal vì những lý do sau đây:


Số lượng hàng quá lớn, bên mình không khả năng sản xuất, ví dụ họ đặt 1 lần cả 100 cont trong thời hạn 1 tháng, quy mô như vậy mình không tài nào nhận nổi. Gía trị 100 cont đó tầm 200 tỷ, ai dám nhận, có nhận cũng không lường được rủi ro. Lỡ lô hàng không đạt 1 cái gì, họ trả lại hàng thì có nước nhảy sông tự tử, vì 1 lượng lớn tiền như vậy xoay đâu mà trả ngân hàng, nên rủi ro quá lớn. Chứ Vốn đâu mà làm, bạn cũng cần tiền mua nguyên vật liệu, rõ ràng 200 tỷ là thứ bạn nên quên đi, mình mà có 200 tỷ làm hàng thì không ngồi đây gõ mấy dòng này , mà vi vu ở đâu trên mặt trăng rồi. :D


Thanh toán:  phải đạt mức 70% trở lên hoặc bèo lắm 50%, nhưng thường mình yêu cầu trả trước 100% mình mới làm. Vì việc thanh toán trả sau rất phức tạp, và rất nhiều rủi ro với người bán, thủ tục ngân hàng để nhận tiền cũng vô cùng nhiêu khê và lâu lắm , thường 40 ngày sau giao hàng, ngân hàng mới giải ngân cho,  mà chúng ta cần tiền để mua vật liệu, nên hầu như phải yêu cầu 100%. Nhưng kinh doanh làm gì có chuyện khách hàng đồng ý thanh toán 100% ngay lần đầu, họ không bao giờ chịu, và dĩ nhiên mình cũng không bao giờ chịu, nếu mình chịu thì khác gì tra dây vào cổ đợi người giựt thôi, và khách hàng càng không chịu là điều dễ hiểu. Huống chi việt Nam không phải là quốc gia tiếng tăm tốt đẹp gì mấy trong quan hệ quốc tế, làm việc với người nước ngoài nhiều, mình mới hiểu ra rằng trong mắt họ, đây là quốc gia lừa lọc nhiều vô số kể, ai dám làm ăn kiểu đưa tiền trước. Nên hầu như 99,99% giao dịch thất bại thảm hại tới bước này.

 

Yêu cầu về kĩ thuật quá cao, mà đơn hàng ép giá quá thấp. Thật sự deal hàng xuất khẩu vô cùng chua chát . Nhìn cái list dài thòng lòng họ yêu cầu mà đổ mồ hôi hột. List đó có khi dài tới 50 yêu cầu, có những yêu cầu làm bằng niềm tin.  Mình sẽ nói những ví dụ rất đơn giản sau đây

Ví dụ khách hàng yêu cầu là hạt điều rang củi phải có màu giống  nhau giữa các hạt. Nói thiệt, hạt điều rang bằng củi mà đòi màu phải giống nhau thì như đi hái sao trên trời vậy. Trừ khi rang bằng điện, mà bằng điện thì hương vị dở chưa từng thấy. Đã rang thủ công thì không có cách nào giống màu 100% được. Deal dài hơi với họ thì cũng đòi 99,9 %  :))

Hàng đôi khi chỉ mua 1-2 tấn, nhưng đòi thùng hàng khi nhận không được móp, không được méo, không được dính bất kì cái gì lên thùng , nếu không mình phải đền 100% giá trị lô hàng. Đây là 1 điều khoản vô cùng bất hợp lý. Vì hàng chuyển đi thuộc về trách nhiệm của hãng vận chuyển, hãng tàu, và ít nhất có 6 bên tham gia cho việc vận chuyển quốc tế, bên mình không hề phụ trách, làm sao bên mình có thể cam kết điều này, thậm chí bảo hiểm còn không chịu cam kết chứ đừng nói người bán. Nhưng họ bắt buộc đòi như vậy. 

Các hạt có kích cỡ bằng nhau tới 90%, không thôi thì hoàn tiền 100% và bồi thường. Đây cũng là 1 khoản bên mình không đáp ứng nổi, đã là nông sản, cái chuyện giống tới 70-80% thì được, chứ 90% thì phải tăng tiền, tăng giá bán, nhưng một khi tăng giá bán thì người mua không bao giờ chấp nhận. Họ luôn đòi giá rẻ nhất.

Chưa kể có những đơn hàng đóng gói kiểu như 50gr 1 túi, loại túi như đậu phọng tân tân vậy, mà 1 cái máy như vậy từ 12-20 ngàn đô chỉ để đóng gói (máy Trung Quốc), nếu trường hợp làm ăn với họ lâu dài thì không nói, làm được 1 đơn rồi kết thúc thì cái máy đó chỉ có vứt xó. Đây là những rủi ro, thách thức mà bạn phải đối mặt .

Đó là 1 trong 1000 thứ khách hàng đặt ra, mà trong khi năng lực công ty, năng lực máy móc của Việt Nam vô cùng hạn chế, để đáp ứng được các đơn hàng này khiến mình vô cùng nản lòng, vốn nhà nước thì khó tiếp cận, mà tự huy động vốn càng khó khăn hơn. Nhiều bạn cứ hỏi sao không chịu mua máy này máy kia mà làm. Những câu hỏi này làm mình đôi lúc rất bực mình. Các bạn nghĩ đi, máy móc luôn cần 2 thứ: 1 là tiền, 2 là người vận hành. Mà máy của Châu Âu thì vài trăm triệu tới vài tỷ 1 cái, máy Trung Quốc thì tầm 10 ngàn đô, mà hư lên hư xuống, cứ 1 năm là hư 1 vài lần. Mà một nhà máy thì cả trăm loại máy, tiền nào mà chịu nổi. Đơn hàng thì không có, mà máy thì đắt. 


Phát sinh quá nhiều. Gần đây mình có nhận 1 đơn hàng xuất khẩu, để deal được đơn này mình tốn nửa năm để deal. Người ta cũng đồng ý thanh toán 100% trước (vì trước kia họ ăn thử sản phẩm của mình ở nước ngoài rồi). Nhưng lô đó mình gửi đi có vấn đề xảy ra rất lớn, đó là toàn bộ hủ đều bị méo. Lô hàng đó mình mua hủ từ công ty Duy Tân, hủ của họ gặp vấn đề và toàn bộ lô hàng mình lỗ trên dưới vài ngàn đô. Công ty Duy Tân là 1 trong những công ty đi đầu về ngành nhựa rồi mà còn gặp sự cố, thì bên mình hầu như hết sự lựa chọn. Hủ của nó đều bị bóp méo khi thả túi oxy vào để chống ẩm cho sản phẩm, mà do hủ quá yếu nên không chịu nổi lực khí oxy hoạt động bên trong. Chưa kể trong quá trình giao mẫu, thử mẫu, abc mình không nhớ hết, chỉ riêng khoảng đó bên mình thất thoát gần 1000 đô, trong khi lô đó lãi chưa tới 20 triệu nữa. ( vì giá bị ép đến mức thấp nhất) Có nghĩa là lỗ, nhưng đôi khi nghĩ đến thôi cứ làm lấy kinh nghiệm cho lô sau, nhưng trượt dài trong lỗ. Thật ra có thời điểm, kinh nghiệm làm hàng xuất mình không có, nên gắng đeo đuổi 1 phần vì ước mơ xuất khẩu hàng Việt, 2 là lấy kinh nghiệm để trưởng thành hơn, nhưng nhiều lúc trả giá bằng tiền hơi nhiều.

Để deal được 1 đơn hàng đã khó, tới bước thanh toán càng khó hơn, và tới lúc làm càng khó gấp bội. Công ty quy nhỏ như Việt Nam, máy móc lạc hậu, giá cả cao hơn giá sàn thế giới, thật sự được bước chân ra nước ngoài không hề đơn giản, chưa kể kiếm lãi. Nên phần lớn xuất khẩu tập trung đi TRung Quốc và phần lớn đi tiểu ngạch thật sự không có gì khó hiểu cả.

Vì thị trường Trung Quốc chỉ đòi hỏi 1 thứ duy nhất, giá càng rẻ càng tốt, còn chất lượng lùi lại phía sau cũng được.
Mãi cứ vòng lẩn quẩn như vậy, mình cũng chán ngấy việc này, cũng muốn bỏ việc xuất khẩu. Hoặc có ý định xuất thẳng, bán thẳng ( có nghĩa là tự mình xuất khẩu đi, rồi tự nhập vào nước đến, tự bán lẻ ra ngoài, không thông qua 1 công ty nhập khẩu nào ở nước ngoài hết), vì việc đó còn khó hơn, nó liên quan tới pháp lý ở nước ngoài, khác ngôn ngữ, giấy tờ, tất cả đều rối mòng mòng.

Việc thành lập 1 công ty ở nước ngoài không hề dễ ( còn việc hợp tác với 1 công ty nước ngoài thì khá rủi ro, vì họ luôn đòi , luôn muốn thấy lợi nhuận liền mới chịu hợp tác, riêng chỗ này thôi mình đã có 1 list chuyện dài kì nói tới sang năm cũng không hết, đủ thứ chuyện lùm xùm, nói chung mình thứ khá nhiều kiểu rồi, cuối cùng quyết định tự thành lập công ty riêng ở nước ngoài ).

Cuối cùng mãi đến năm 2019, mình gần như muốn bỏ ý định xuất khẩu chính ngạch, vì chẳng có lợi nhuận gì mà toàn thấy tiền ra như nước. Nhưng Vận may cũng đến, một người khách hàng cũ của mình người Singapore đồng ý với mình cùng hợp tác thành lập 2 công ty ở 2 quốc gia: Đài Loan và Singapore , thành lập 2 chi nhánh ở đó để Việt Nam xuất hàng sang, xé công ra bán lẻ  . Tất cả việc đó đều có đối tác lo pháp lý cả.

Chuyến đầu tiên mình lỗ tầm 7000 đô Mỹ, lý do rất thường tình là mình không điều tra được giá bán chính xác của thị trường, tự định 1 cái giá bán đại. Nhưng khi hàng sang, tổng tiền thuế (thuế tới 30% tổng giá trị lô hàng, cao chót vót), tiền tàu, tiền kho bãi, tiền vận chuyển, tiền phát sinh cho các rủi ro phát sinh như quảng cáo, kẹt tàu, lỡ dịp tết, tiền hàng bán ra còn thấp hơn tiền vốn. Dĩ nhiên 7000 đô của mình ra đi cái rụp.

À, còn chưa kể cái nhãn phụ nhé, nhìn cái nhãn phụ nhỏ bé có mấy chữ như vậy, mà mình sửa đi sửa lại trên dưới 20 lần, in 40.000 tem rồi bảo hư có dấu chấm cũng phải quăng hết 40.000 cái, chưa kể phải gửi mẫu ra nước ngoài xét nghiệm công thức, thành phần, rồi in lên giấy, kiểu chữ thế nào, font thế nào cho đúng của nước đó, đổi tới đổi lui có lúc mình nổi điên muốn nắm áo ai đó táng cho mấy cái đỡ bực. In rồi, dán lên sản phẩm, lại bị gọi sửa tiếp, tháo ra, dán thì nhanh chứ tháo là đúng thấy mẹ nội luôn. Bao nhiêu tiền của, công sức chỉ vì 1 cái....nhãn phụ.  ( Đó mới là 1 bước trong 1000 bước cần phải làm trong suốt phần hậu kì nhá)

Nhưng cái may là hàng bán hết rất nhanh, đúng như dự đoán của mình, và tín hiệu phản hồi của thị trường vô cùng tốt, họ yêu quý sản phẩm của mình và dành cho những lời khen có cánh, tỷ lệ mua lại rất cao. Nên chuyến thứ 2 rút kinh nghiệm chuyến thứ nhất đã có lãi. 

Các bạn biết không, mỗi sản phẩm hạt điều rang muối xuất kho, mình đặt bao nhiêu công sức, tâm huyết gắn bó với nó để tạo ra sản phẩm tốt để tự hào giới thiệu với thế giới nó ngon thế nào, tốt thế nào, và phải cố gắng ra sao mới tạo ra được  . Có lẽ vì quá yêu sản phẩm nên mình cũng không màn các chuyện khác.

H
iện tại đã là chuyến thứ N rồi. Tất cả đều do công ty mình tự sản xuất, tự xuất đi, tự bán, tự thu tiền, đỡ phải deal 1 đơn hàng cả nửa năm chưa xong, mà có nguy cơ bị trả đơn về, bị trả 1 cont về chỉ vì 1 lý do bé xíu xíu thôi chắc chỉ có nước ăn cám sống qua ngày.
 

(lô hàng năm 2020, mình vừa gửi chính ngạch cách đây 2 ngày, tuy mùa dịch nhưng hàng mình vẫn bán được)


Thật ra vốn ban đầu không hề ít, cũng tầm 1,5 tỷ tiền vốn ( cho 1 chi nhánh), nhưng thành công cho việc bán ở nước ngoài hay không mình không hề dám chắc. Nhưng mình cứ liều. Nhưng vận may của mình đến thật. Việc chạy quảng cáo bán hàng ở Đài Loan hiệu quả hơn mình tưởng. Tới bước này mình có thể thở phào nhẹ nhõm ( à quên trong năm đó, công ty mình lỗ 1 tỷ đồng cho các hoạt động thương mại và đầu tư, chưa kể đến 1 lô hàng 230 triệu kẹt ở Malaysia do chậm tàu, và kế đó đợt virus năm 2020 làm cho hàng bị đóng băng tại chi nhánh không nhúc nhích được tới giờ, năm 2019 là năm mình kiếm tiền rất khá và cũng 1 lượng tiền lớn đội nón ra đi vì những rủi ro không lường trước, công ty mình cũng đứng trước 1 thế khó khăn tài chính bao bận. Nhưng lúc nào trong cái rủi có cái may, phía đối tác của mình lại là người quá tuyệt vời, họ không những cung ứng 1 phần tiền bạc cho công ty mình, mà còn kiên nhẫn hỗ trợ không lời phàn nàn gì, đó là 1 may mắn cả đời khó kiếm.)

Hiện tại, thị trường Đài Loan đã bắt đầu ổn định, có nghĩa là đã có lợi nhuận, thị trường Singapore bắt đầu khởi sắc. Malaysia thì còn phải đợi. Thị trường Việt Nam thì công ty mình vẫn đang làm rất tốt cho HCM và Hà Nội, nguồn thu chính vẫn ở hai khu vực này. Nên đôi khi mình muốn khuyên các bạn, muốn tiến quân ra nước ngoài thì làm chắc trước trong nước đã, rồi hãy nghĩ đến đi nước ngoài. Vì chi phí cho thị trường nước ngoài luôn là tiền tỷ, và những năm đầu sẽ không có lãi liền được vì còn phải chi cho công tác hậu cần. 

Mình thì sau 1 năm te tua, chịu trận mới có ngày hái được ít quả ngọt.

Còn tại sao mình được thần may mắn gõ cữa, thì nó liên quan đến tính cách của mình, và độ giữ lời hứa, cái đó mình không nói dài dài trong bài này. Nếu ăn ở không tốt, thì cũng không thể có ngày hôm nay, thật sự nó là như vậy
 
(một chuyến đi tham quan công ty của một ông trùm thực phẩm ở Đài Loan
 

Còn muốn khách liên hệ xuất, các bạn có thể làm bằng những cách sau:

Kênh Facebook . Facebook giờ quá phổ biến ở nước ngoài, các bạn có thể quảng cáo tìm khách cũng không phải khó, chăm chỉ quay tay vận may ắt đến. Hiện tại mình cũng đang bán hàng ở nước ngoài bằng Facebook, Shopee . Các bạn chào sản phẩm, dịch vụ, giới thiệu công ty qua kênh này cũng khá hiệu quả. 

 
(1 gian hàng mình đang bán bên Singapore, bán lẻ là 1 cách giới thiệu hàng nhanh nhất mà hiệu quả nhất, nên là nhà sản xuất mình vẫn kiên trì bán lẻ, dù 1 gói vẫn bán


Kênh alibaba. Đây là kênh sỉ lớn của thế giới, điều hành bởi Trung Quốc. Bạn đăng công ty bạn lên đây là có khả năng tiếp cận nhiều đối tác mua sỉ rất cao. Còn nếu đóng phí 1 năm tầm 60 triệu thì càng tốt, nhưng hiệu quả tới đâu thì mình không rõ, mình không dùng kênh này, nghe nhiều người dùng bảo hiệu quả lắm. Chỉ cần gọi cho Alibaba là 1 ngày 80 thằng sale gọi đăng kí gian hàng, đến khi bạn chịu đăng kí thì nó mới ngừng gọi. kaka

Website tiếng Anh. Mình tìm khách hàng bằng kênh này là chủ yếu. Dù tiếng Anh sai be bét cũng không sao. Vì tiếng Anh của mỗi nước khác nhau, be bét nhưng ít ra còn hiểu. Nếu làm seo được thì cứ làm seo, nhưng 1 trang web tiếng Anh là cần thiết để khách hàng truy vấn thông tin. Lúc trước, mình tìm được đối tác của mình cũng nhờ Website, hai bên tìm hiểu nhau rồi trở thành bạn, thành đối tác đến bây giờ, nên 1 website thực sự không thể thiếu. 

Nói cho ngay tiếng Anh của mình thuộc loại siêu bèo , nhưng với người nước ngoài mà nói, ngôn ngữ nói là để hiểu, chứ không phải để phân cao thấp, giỏi dở khi nói 1 thứ ngôn ngữ khác, không thuộc về tiếng mẹ đẻ. Khả năng của mình là nói khiến người khác có thể hiểu, chứ không phải nói để so thằng nào giống bản địa hơn, bản địa còn tùy thuộc bản địa nào nữa. Nên với mình mở mồm không có sự tự ti gì sất, cỡ nào cũng bang được, sai thì nói lại.

Hội chợ thương mại: các hội chợ này người nói hiệu quả, người nói không (đang nói hội chợ quốc tế, giao thương quốc tế nha, không nói hội chợ trong nước ). Các bạn gõ triễn lãm SECC trên google là thấy được thông tin tổ chức tham gia chương trình của nhà nước. Đây là trung tâm triễn lãm lớn nhất nước, cũng là đắt đỏ nhất nước. Hình như 3 ngày là 70tr cho công ty nước ngoài, còn 45tr cho công ty trong nước , cũng tùy giá thành từng gian đẹp hay xấu. Nhưng riêng đánh giá của mình với kinh phí đó bạn tham gia gian hàng online của alibaba vẫn đáng tiền hơn. Chỉ công ty nào giàu quá, tiền không bỏ đâu cho hết thì tham gia thì được.


Thật ra đang gõ bài này thì ngón tay mình đang rất đau, nên không gõ dài được, nhưng các bạn biết không, năm vừa rồi mình hao tốn tiền của khá nhiều, phần lớn là những rủi ro không lường trước được. Để tìm được đối tác có thể hiểu, kiên nhẫn đợi chờ mình thì còn hỏi vận số mình tới đâu, ăn ở thế nào.

Mình là một con người rất hay mạo hiểm, và không màn đến thiệt hơn, được mất. Cũng kinh doanh không tính toán quá nhiều, nhắm được thì làm, chứ không quá đong đếm như bao người , nên 1 khi được cũng được rất nhiều, mất cũng banh chành. Sống tới chừng này tuổi, mình cũng không quá nghĩ ngợi mấy điều này nữa. Vì mình là xuất thân nhà không có điều kiện, 1 tay cào bàn phím mà sống là chính.

Tuy nhiên, mình tự hào mình lại được lòng đối tác. Được lòng người đó là thứ mình lãi nhất trong suốt 33 năm sống trên đời. Tới nay, mình chưa từng thổ thẹn bất cứ điều gì về triết lý kinh doanh. Giữ lời hứa đó là thứ mình vẫn sống chết giữ lấy. Trừ khi lực bất tòng tâm, hoặc bất khả kháng thì chịu rồi.

Việt Nam mình vẫn là quốc gia nổi danh lừa đảo, nói dóc số 1 ( dĩ nhiên không phải mình nói, mà các khách hàng của mình đều nói như vậy, nên giao dịch với người VN, họ vô cùng cẩn thận và sợ bị lừa).  Đối tác mình cũng từng rất hãi người Việt Nam, cũng từng gieo vô vàng nghi kị, đến mãi lúc hợp tác với mình mới đỡ chút chút, nhưng nói tới cũng phải nói lui, anh ta mới bị 2 con người Việt Nam lừa tiền, dù họ cũng ăn vận đẹp đẽ, dân trích thức lắm lắm. Nhưng rồi cũng thuộc dạng nói dối như cuội.

Nên là người người Việt Nam cũng áp lực khi ra nước ngoài cạnh tranh với người khác lắm, nên làm nghề này, nghề XNK, không có tiền, không có may mắn, không có cái lì, thì khó lòng tồn tại.

 
(Văn phòng đại diện ở Đài Loan)





 
 

Yêu các bạn! (kết bạn và tìm hiểu về Lê tại đây nhé)

Facebook: https://www.facebook.com/lesgarden.vn/

Trở thành đại lý: https://hatdieu.org/phan-phoi-si/ 

Mua lẻ hạt điều: https://hatdieu.org/hat-dieu-nguyen-hat-con-vo-lua/

Sản phẩm